Trầm cảm vì chăm con ốm – không phải chuyện nực cười

178

Chăm con ốm, một điều mà tất cả các bà mẹ đều phải thực hiện và rất bình thường. Tuy nhiên vì chăm con ốm mà trầm cảm, bạn đã nghe chưa? Một câu chuyện có thật của chị Vũ Xuyên Hà ( Bố Xuyên- Thành phố Thái Bình) sẽ khiến cho các bạn thấy việc chăm con ốm gây nhiều áp lực như thế nào cho các mẹ.

Chăm con ốm, stress đến mức muốn tự tử !!!

Nếu bạn nuôi một đứa trẻ khỏe mạnh, bạn sẽ nói con ốm tý có gì mà kêu ca, hoặc sướng quá khổ không chịu được…Nhưng mình tin bạn sẽ hiểu và cảm thông nếu bạn cũng có một đứa con HAY ỐM VẶT. Hai vợ chồng lấy nhau hơn 2 năm mới sinh được cu Bo, nên cả gia đình nội ngoại đều rất quan tâm và mong cháu. Một năm đầu mình nuôi con khá nhàn. Mẹ nhiều sữa, con ngoan nên cứ ăn rồi ngủ không phải lo lắng gì. Chỉ đến khi con 1 tuổi, không ai trông giúp, mình phải quay trở lại công việc nên mang cu Bo đi gửi trẻ. Mọi chuyện bắt đầu từ đây. Con ốm liên miên. Mình cũng không hiểu tại sao. Chăm con rất kỹ, gửi nhà trẻ tư, lớp chỉ có 5 bé. Các cô yêu trẻ, trông nom sạch sẽ. Nhưng con mình ốm liên miên. Một tháng ít là 1 không thì 2-3 lần ốm. Lần nào cũng là HO, MŨI, HỌNG nặng hơn thì xuống phổi. Bệnh viện Nhi rồi bệnh viên Xanh Pon là nơi ra vào thường xuyên của 2 mẹ con. Thời gian đó mình phải nghỉ việc ở nhà chăm con. Không đi làm, suốt ngày loanh quanh trong 4 bức tường. Con thì suốt ngày sổ sít, ho hắng rồi ốm sốt, nôn trớ. Mỗi lần từ ngoài cửa bước vào phòng là lại ngửi thấy cái mùi ngai ngái của nước tiểu kèm kháng sinh (vì con uống nhiều kháng sinh quá, đi tiểu toàn mùi thuốc) là mình thấy sợ. Cu Bo thì càng ngày càng gầy vì con ốm suốt, có ăn uống được gì đâu. Thêm nữa suốt ngày ông bà nội ngoại ở quê gọi ra hỏi xem cháu ốm thế nào, ăn được gì không, tăng mấy lạng rồi. Sau đó là chì chiết mẹ nuôi con vụng về để con ốm…Chồng thì đi làm tối mịt có hôm 9-10h đêm mới về. Về vào phòng bế, nựng chơi với con 1 lúc rồi cũng lăn ra ngủ vì mệt phờ. Có khi cả ngày chả trò chuyện được câu nào.

Có những lúc bước chân vào phòng ngửi thấy không khí ngột ngạt, rồi mùi thuốc, mùi nôn trớ mình chỉ muốn quay đầu bỏ chạy. Có những lúc nghe con ho, nhìn con gập cả bụng vì ho mình chỉ muốn lấy gối chẹn ngang mặt để con không ho nữa. Cảm giác lúc đó có ai đó thúc ở trong đầu là chẹn gối vào mặt con đi, chẹn rồi con không ho nữa, không ốm nữa đỡ khổ cho con. Đỉnh điểm là đợt con ốm gần tháng trời. Nằm viện tốn hơn 10 triệu. Nhà hết tiền, chồng chạy vạy khắp nơi. Mình đã nghĩ đến cái chết và muốn mang con theo. May thay đúng lúc ý chồng mình quyết định cho mình đi khám tâm lý. Bác sỹ kết luận trầm cảm độ 2. Có 4 cấp độ thì mình là độ 2 trung bình. Thật may mắn vì phát hiện và bắt đầu chữa trị.

CHỮA TRẦM CẢM PHẢI CHỮA TẬN GỐC NGUYÊN NHÂN GÂY TRẦM CẢM

Sau 2 tháng điều trị tâm lý, mình tạm được coi là khỏi bệnh. Nhưng bác sỹ nói nếu gặp phải tình trạng căng thẳng như trước mình dễ bị tái lại và nặng hơn. Vậy mình phải chữa được nguyên nhân gây trầm cảm. Nguyên nhân là do con hay ốm, chăm con mệt mỏi nên ức chế tâm lý. Ở Xanh Pon các bác sỹ nói con mình hay ốm không phải do mẹ không biết cách chăm sóc, mà vì sức đề kháng của con yếu quá, không có khả năng phòng bệnh. Cần tăng cường ngay sức đề kháng tự nhiên cho con. Vậy là có 2 cuộc chiến. Mẹ thì chiến đấu để khỏi trầm cảm. Con thì phải tăng sức đề kháng tự nhiên để không ốm và khỏe mạnh. Dòng sản phẩm tăng đề kháng tự nhiên thường được kê dùng cho các trẻ hay ốm vặt. 2 mẹ con cùng nhau kiên trì. 1 tháng, 2 tháng rồi 3 tháng. Mình thực sự hạnh phúc vì sau 3 tháng kiên trì, mình không  phải uống thuốc an thần nữa, và cu Bo cũng không ốm vặt. Đi khám bác sỹ nói đề kháng của con đã ổn định rồi và không lo con ốm vặt nữa. Giờ có thể cho con đi học để mẹ đi làm. Cu cậu giờ nhanh nhẹn, khỏe mạnh. 2 mẹ con cùng tăng cân và lúc nào cũng tràn trề năng lượng. Nếu ngày đó không được chồng quan tâm điều trị có lẽ đã có nhiều điều đáng tiếc xảy ra…. .

Mẹ Vũ Xuyên Hà và con Vũ Tùng Linh cùng vượt qua trầm cảm và căn bệnh ốm vặt

Leave A Reply

Your email address will not be published.